Thẩm Tuấn mất trí nhớ hỏi về mối qu/an h/ệ giữa chúng tôi. Tôi mỉm cười lạnh nhạt, không nhắc tới ba năm vướng víu cùng hắn, "Bạn tri kỷ." Thẩm Tuấn mắt sáng rực, "Vậy cậu chắc biết Tống Nghi rồi, hiện giờ cô ấy... còn đ/ộc thân chứ?" Tống Nghi là ánh trăng trắng trong lòng hắn. Tôi gật đầu, không nói dối nữa, "Ừ, nên cậu bảo tôi giúp cậu theo đuổi cô ấy."