Vào ngày sinh nhật thất thập, Tống Tiểu Đào nhặt được một người đàn ông trẻ tuổi hôn mê bất tỉnh giữa ruộng rau nhà mình. Kinh nghiệm ngồi đầu làng nhâm nhi hạt dưa buôn chuyện của nàng mách bảo, kẻ này tuyệt đối chẳng phải loại lành. Nhưng nàng vẫn đem hắn về nhà. Bởi lẽ, mười năm trước, Tống Tiểu Đào đã tiễn đưa người thân cuối cùng. Cho dù có rước họa diệt môn, cũng chỉ diệt mỗi mình nàng mà thôi. Người đàn ông trẻ tỉnh dậy, nhìn thấy khuôn mặt nhăn nheo của Tống Tiểu Đào, hai mắt tối sầm, suýt nữa lại ngất đi. Trời Phật! Đối tượng tình kiếp của hắn sao lại là một bà lão!