Tôi nhận nuôi một người thú ngạo kiều. Hắn chẳng bao giờ cho tôi chạm vào người. Còn chê tôi nghèo hèn, hễ không vừa ý là gi/ận dỗi bỏ nhà đi. Lần nữa đi tìm hắn, bạn tôi khuyên: "Nuôi người thú là để bản thân vui vẻ, đâu phải để cung phụng một ông hoàng. Hắn không muốn được cậu nuôi, thì đổi đứa khác nguyện ý chẳng được rồi sao?" Lần này tôi không cãi lại. Tối đó, tôi dẫn về nhà một người thú mới.