Tôi là một đạo sĩ nữ, trong khi người khác cạnh tranh khốc liệt trong giới học thuật, tôi lại nghèo rớt mồng tơi trong đạo quán. Còn phải giải đáp cho khách thập phương đủ thứ chuyện như gõ mõ điện tử có linh nghiệm không, chơi Plants vs. Zombies có được coi là trừ yêu diệt q/uỷ không. Sư phụ lấy tiền chạy việc tang sự m/ua rư/ợu, tôi nhắc nhở thì ông bảo tôi quá hay câu nệ. Dân làng dưới núi hỏi toàn câu hỏi kỳ quặc, lại còn lượm lặt đồ cúng vặt vãnh mang về, tôi nhịn; Đêm khuya có tr/ộm cạy hòm công đức cuỗm luôn dây điện, tôi cũng nhịn; Cho đến một hôm đang làm đạo tràng cầu phúc, có gã đàn ông xông vào đặt đứa trẻ lên bàn thờ, bảo tôi phải bái nó, lúc ấy quỳ dưới đài tôi mới thật sự không thể nhịn nổi.