Tôi từng ch*t một lần.
Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đ/ập, gục xuống hành lang phòng cấp c/ứu. Trong tay vẫn nắm ch/ặt hộp sữa dâu chưa kịp mở.
Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệ/nh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”.
Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu.
Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng.
Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệ/nh, hít một hơi...
Chẳng có gì cả.
“Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”