Tôi và ông trời cho cảm nắng từ cái nhìn thứ hai. Người bạn thuở ấu thơ của tôi là một kẻ kiêu ngạo miệng lưỡi đ/ộc địa, còn tính tôi thì thiên về lý trí và kìm nén. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn có thể bình thản đón nhận mọi lời cay đ/ộc từ miệng hắn. Có người bảo chúng tôi sinh ra là để dành cho nhau. Nghe nhiều thành quen, đến chính hắn cũng tin vào điều đó. Cho đến một đêm nọ, hắn đột ngột xuất hiện với bó hồng to tướng, chặn tôi ngay cửa studio, bảo rằng nếu tôi là kẻ hèn nhát thì hắn sẽ là người bước tới, trao cho tôi mọi thứ tôi hằng mong mỏi. Tôi bóp trán, mệt mỏi nhưng chân thành đáp: "Tôi không biết do đâu mà anh lại nghĩ chúng ta có cơ hội phát triển tình cảm." "Tôi thực sự rất, rất gh/ét anh, từ hồi tiểu học đã thế rồi. Cần tôi nói rõ hơn nữa không?"