Từ nhỏ, ước mơ của tôi là được gả cho Lục Minh. Mỗi lần hỏi bao giờ anh cưới tôi, anh luôn nói: "Đợi anh ki/ếm được bộn tiền, lái xe Mercedes hoành tráng đón em về nhà." Thế rồi tôi đợi, đợi suốt mười năm trời. Vào ngày tôi đính hôn với Lý Cường, Lục Minh - người đã mất tích hai năm - bỗng xuất hiện. Anh ta ném cho tôi một phong bao đỏ. "Dù sao chúng ta cũng từng quen biết, không chút lễ mọn thì mất mặt lắm." Trong đó có năm trăm tệ. Nhìn khuôn mặt to đùng đang cười toe toét của hắn, tôi thẳng tay t/át cho một cái. "Ồ? Mày còn dám cười trơ trẽn!"