Ta lầm tưởng Tiểu Thái Phó cũng như ta, là nữ giả nam trang. Thế là ta coi hắn như chị em thân thiết, kéo hắn cùng thêu túi thơm, đan giỏ hoa, nắm tay dẫn nhau vào nhà tiêu. Ban đầu, hắn sống như người mất h/ồn. Về sau, tay thêu thùa của hắn trở nên điêu luyện. Rồi hắn đỗ trạng nguyên, ta thành nữ tướng, thánh chỉ ban hôn lần lượt trao đến tay ta và hắn. Cả hai chúng tôi như sét đ/á/nh ngang tai. Ta: "Ngươi không phải nữ nhi?!" Hắn: "Ngươi không phải đoạn tụ?!!"