Phu nhân và Hầu gia kết hôn chỉ vỏn vẹn 5 năm. Từ chỗ tình thâm như cánh uyên ương, giờ đây họ nhìn nhau chỉ thấy chán gh/ét. Phu nhân h/ận Hầu gia phụ bạc nạp thiếp. Th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc của nàng khiến hậu viện chẳng đứa trẻ nào chào đời. Hầu gia chỉ thẳng vào mặt m/ắng nàng là "đ/ộc phụ". Ngày ngày lê la chốn lầu xanh, khiến phu nhân trở thành trò cười cho khắp Thượng Kinh. Sau khi hạ gục được Liễu di nương m/a mị nhất, tôi tưởng phu nhân sẽ hả hê. Thế mà nàng lại ngồi lặng bên cửa sổ, suốt đêm ngắm những cánh hoa rụng tàn phai. Giọng nàng như than như trách: "Thắng được thì sao chứ? Đời ta rốt cuộc cũng héo mòn trong bốn bức tường cao ngất này." Tôi chợt nhận ra đây có lẽ là cơ hội duy nhất để vươn lên. Cắn răng một cái, tôi quỵch xuống đất: "Nếu phu nhân muốn rời khỏi phủ Hầu, nô tì nguyện giúp người giải sầu."