Tôi vốn là một phụ nữ nông thôn, nhưng lại bị lôi vào thế giới kinh dị làm thợ may. Khi con m/a nữ há miệng định cắn tôi, bản năng nghề nghiệp trỗi dậy, tôi cầm kim chỉ xông tới, biến bộ đồ rá/ch rưới của nó thành chiếc váy xinh xắn. Con m/a ngoẹo đầu nhìn, ánh mắt trở nên trong veo. Trong khi mọi người đang báng bổ bức tượng kh/ỏa th/ân, tôi lại khoác áo cho nó và hỏi: "Cô có lạnh không?". Thế là những kẻ xúc phạm n/ổ tung x/á/c, còn tôi lại nhận được sự bảo hộ của q/uỷ dị tàn á/c. Sau này, tôi còn dùng vải vụn tạo ra những bộ trang phục tinh xảo chưa từng có trong thế giới q/uỷ dị: phong cách Lolita, phong cách Anh quốc, phong cách hoàng gia châu Âu. Lũ q/uỷ dị nghe danh tranh nhau tới đặt may. Tôi lo lắng nhìn vết đ/ứt trên cổ hắn hỏi: "Đầu của anh cần vá lại không? Vá vẫn dùng được đấy. Thực ra về việc vá víu cơ thể... tôi cũng chỉ là biết chút ít thôi."