Ta là thê thất kế thất của Phủ Thừa Ân Hầu. Ngày đầu tiên bước vào cửa, cả phủ đều chờ xem ta sẽ trị đám trẻ vướng víu do tiền thất để lại thế nào. Đại tiểu thư mười hai tuổi, nghe đồn mưu mô thâm sâu. Nhị tiểu thư mười tuổi, đồn đại ngang ngược bướng bỉnh. Tiểu công tử tám tuổi, thiên hạ bảo bị hai chị gái dạy hư, là tiểu họa hại. Ta mài vuốt mài nanh, định lần lượt uốn nắn chúng. Ba tháng sau. Đại tiểu thư lén thêu cho ta chiếc khăn đội đầu, giấu dưới gối không dám cho ta biết. Nhị tiểu thư đem hết kẹo dành dụm đưa cho đứa con ruột của ta. Tiểu công tử nửa đêm sốt mê man, nắm ch/ặt tay áo ta lảm nhảm: "Tân nương thân đừng đuổi con đi, con ăn rất ít..." Ta x/é tan tấm vé thuyền về ngoại gia. Tiện thể lũ kế mẫu đ/ộc á/c. Từ hôm nay, lão nương này chính là kẻ bảo vệ con cái số một kinh thành!