Năm thứ tư bị Đoàn Tầm Nguyệt giam cầm, tôi đã bỏ cuộc. Không chạy trốn nữa, ngoan ngoãn trở thành chim hoàng yến của hắn. Tôi còn thường lẩm bẩm với hệ thống: Đoàn Tầm Nguyệt yêu tôi đến thế, tôi cũng phải học cách yêu hắn. Ngoài hắn ra, chẳng ai cho tôi cuộc sống tốt đẹp như vậy. Thời gian trôi qua, sự giam cầm của hắn với tôi càng lỏng lẻo, ánh mắt dành cho tôi cũng ngày một ít đi. Cuối cùng, bên cạnh hắn xuất hiện một cô gái nhút nhát lại sợ hãi hắn. Tôi vừa khóc vừa cười nói với hệ thống: "Phương pháp này hiệu quả thật! Chuyển sinh lần thứ tư rồi, mẹ nó cuối cùng cũng sắp hoàn thành nhiệm vụ!"