Tôi tiêu hết tiền tiết kiệm để m/ua về một người thú đang hấp hối. Ỷ vào ân tình, lúc nào tôi cũng bắt anh ta hầu hạ mình.
Một lần nữa sai anh ta c/ắt móng tay cho tôi, đột nhiên trước mắt lóe lên những dòng bình luận:
[Nữ phụ cứ làm trò đi, ỷ vào việc người ta biết ơn đền đáp mà hành hạ hết mức.]
[Không sao, nam chính sớm muộn gì cũng chán nản trở về quân đội thôi, khi chiến tranh xảy ra, người bình thường không có người thú bảo vệ sẽ sống rất khổ sở.]
[Nhưng cũng phải cảm ơn nữ phụ làm màu, không có cô ta làm nền thì làm sao nam chính biết được nữ chính bé bỏng của chúng ta tuyệt vời thế nào!]
Tôi vội rút chân lại. Chiếc móng sắc chưa kịp thu hồi đã vô tình cào rá/ch da tôi.
Tư Dạ lập tức đứng dậy: "Xin lỗi, lần sau tôi sẽ không tái phạm."
Nghĩ đến những dòng bình luận, tôi từ chối bàn tay anh định bôi th/uốc cho tôi.
"Không sao, từ nay anh không cần c/ắt móng cho tôi nữa."