Tên ta là Bình Tịch Tịch. Cùng chủ tử giả làm huynh muội, chúng ta đã mai phục ở Đại Lương hai năm trời. Nhờ vào sự trơ trẽn không biết ngượng, đôi ta đã len lỏi đến cửa ngõ giới quyền quý - chỉ còn một bước cuối cùng là thành công, vậy mà tên khốn này đột nhiên mất trí nhớ. Trong yến tiệc Quỳnh Lâm, Hoàng thượng vừa toan mở miệng ban thưởng, hắn đứng phắt dậy ngắt lời: - Kẻ nào m/ù quá/ng dám để muội muội ta ngồi chỗ gió lùa thế này? Nàng yếu đuối liễu bồ chẳng biết sao? - Ta đang cúi đầu ăn ngấu nghiến cái bánh bao thứ tám, ngẩng mặt lên hỏi: - Thằng nào? Ai yếu đuối liễu bồ?