Chuỗi Ngày 996: Từ Cái Ch*t Đến Xuyên Không, Ta Thành Con Gái Của... Một Góa Phụ Xinh Đẹp. Người mẹ bất cần của nguyên chủ để lại mảnh giấy dặn ta tới phủ đại nhân ở kinh thành, nơi đó sẽ có người chăm sóc ta. Rồi biến mất không một dấu vết. Ừm. Với kinh nghiệm nghiền ngẫm '300 bộ ngôn tình đỉnh cao', đây rõ là màn nhận thân nhàm chán đến phát ngán. Nhưng ta nghĩ lại: Phủ đại nhân = Quan lớn = Giàu có = Ăn không ngồi rồi. Nghiến răng một cái, ôm quyết tâm 'miễn không đ/á/nh ch*t ta, họ buộc phải nhận' lao thẳng tới kinh thành.