Bố tôi ngoại tình, người phụ nữ nuôi bên ngoài kia trẻ hơn mẹ tôi những 15 tuổi, là một nữ sinh đại học có ngoại hình thanh thuần. Đàn ông sẽ chẳng nhớ những tháng ngày bạn cùng họ nếm trải gian khó, họ chỉ biết ra sức tính toán bạn khi đã công thành danh tựu. Đến khi thực sự chia tài sản gia đình, mẹ tôi mới phát hiện toàn bộ tiền bạc và tài sản đều nằm dưới danh nghĩa công ty, còn lương tháng của bố tôi chỉ vỏn vẹn một đồng. Mẹ tôi m/ắng bố tôi là đồ vô lại, nhưng đối mặt với những lời ch/ửi m/ắng phẫn nộ ấy, bố tôi chẳng chút áy náy. Ông ấy còn cố tình chọc tức mẹ tôi, thậm chí quay sang nhìn tôi với vẻ đắc thắng: 'Con gái ngoan, bố mẹ sắp ly hôn rồi.' 'Con định theo bố hưởng cuộc sống ăn ngon mặc đẹp, hay đi ăn xin cùng mẹ?' Tôi lập tức lao vào lòng bố: 'Bố ơi, con sẽ mãi là đứa con gái duy nhất của bố!' Nghe câu trả lời của tôi, bố tôi cười tít mắt. Nhưng ông không hiểu được, trọng tâm câu nói không nằm ở chữ 'con gái', mà là hai chữ 'duy nhất'.