Sau khi phát hiện mình mắc u/ng t/hư giai đoạn cuối, tôi vốn định lặng lẽ ra đi một mình. Đột nhiên, hàng chữ hiện lên trước mắt: [A a a, cuối cùng nữ phụ bạch nguyệt quang cũng sắp ch*t rồi, tiếp sau đó nam chính vừa nhớ thương cô ấy vừa đi/ên cuồ/ng yêu nữ chính.] [Không chỉ vậy, con trai của nữ phụ cũng thay đổi tính x/ấu ngày trước, nghe lời nữ chính răm rắp, xem cô ta như mẹ đẻ.] [Đành vậy thôi, dù nữ phụ tốt bụng nhưng ai bảo cô ấy đen đủi?] [Rốt cuộc chỉ khi cô ấy ch*t mới có thể tô đậm tình nghĩa của nam chính, khiến nữ chính cảm động, đây đều là kịch bản, đành chịu thôi.] Nhìn người chồng đã theo đuổi gần sáu năm mà vẫn không thể sưởi ấm, cùng đứa con trai chỉ một mực muốn có mẹ mới. Tôi đột nhiên không muốn làm hiền thê lương mẫu nữa. Tôi muốn dẫn họ cùng lên đường hoàng tuyền.