Tôi nhận nuôi một cô bé. Một tuần sau khi đưa về nhà, tôi phát hiện con bé đang lén lút lục ví tiền của tôi. Những dòng bình luận lướt qua trước mắt tôi:
[Mới bao lâu mà nhân vật nữ phụ đã lộ nguyên hình, có người vốn dĩ đã x/ấu xa từ trong m/áu.]
[Lạc lẽ ra nên nhận nuôi nữ chính Nguyễn Nhuận mới phải, Nguyễn Nhuận từ nhỏ đã xinh đẹp lại hiền lành.]
[Lạc nhanh nhìn rõ bộ mặt thật của nữ phụ đi, tống cổ con bé đ/ộc á/c này về trại trẻ mồ côi đi!]
Tôi không tin theo những lời trong bình luận, cũng không ngăn cản hay trách m/ắng hành vi tr/ộm tiền của con bé để đuổi cổ nó khỏi nhà. Tôi đến ngân hàng đổi một thùng tiền lẻ.
Một nghìn, năm nghìn, mười nghìn, hai mươi, năm mươi.
Tôi trộn đều chúng lên rồi rải khắp mọi ngóc ngách trong nhà. Phòng ngủ, nhà bếp, nhà vệ sinh, ban công, ngăn kéo, tủ quần áo, bàn ăn, cạnh ghế sofa...
Như thế này thì con bé không cần phải lén lút tránh mặt tôi, rồi lục lọi ví tiền của tôi nữa.