Năm thứ hai sau khi bà Lục qu/a đ/ời, tôi đang ngồi xổm trong thùng rác ăn ngon lành thì bị một bàn tay to đùng túm cổ lôi ra.
"Cô là Lâm Chi Chi?"
Nhìn gã đàn ông lực lưỡng trước mặt, tôi nhe răng cười rồi bỗng khóc thảm thiết.
"Anh cả ơi, em không biết thùng rác này thuộc khu vực anh quản, anh đừng đ/á/nh em."
Một phụ nữ sang trọng đẩy gã đàn ông sang một bên. Không chút gh/ê t/ởm mùi hôi thối trên người tôi, bà ôm ch/ặt tôi vào lòng.
"Con gái tội nghiệp của mẹ, cuối cùng mẹ cũng tìm được con rồi."
Tôi ngơ ngác nhìn bà, vẫn không quên cắn một miếng chiếc bánh hamburger dơ dáy trong tay.
Mãi đến khi lên xe, tôi mới biết hóa ra mình chính là kim chi chân chính của gia tộc họ Lâm...