Tôi - đứa bị chị cả trong trại trẻ mồ côi kéo ra 'luyện gạo' bằng mấy chục cuốn truyện thiếu nữ thật giả. Khi bước vào cổng nhà họ Giang, tôi ch*t sững. Bên trong, bốn cô cậu thanh niên đang ngồi sẵn, ánh mắt dán ch/ặt vào tôi. R/un r/ẩy, tôi nhắn ngay cho chị cả: [Ch*t rồi sếp ơi, hình như địch có tới bốn đứa.] Ngay lúc đó, một gã trai ăn mặc bảnh bao xuất hiện sau lưng tôi, vòng tay qua vai tôi: "Em gái anh, dễ thương không nào?" Liền ngay sau đó, cả đám xông lên, đ/á đ/ấm túi bụi vào hắn: "Giang Thành, mày bị đi/ên à!" "2 giờ sáng nhắn tin trong nhóm bảo sắp ch*t, khiến bọn tao ngồi đây lo lắng suốt bảy tiếng đồng hồ." "Đừng bảo mày lừa cả đám đến chỉ để khoe em gái mày thôi đấy!"