Trên chuyến tàu địa phương, một đứa trẻ hư đứng trên ghế và tè vào hàng ghế trước. Người mẹ không những không dạy dỗ mà còn làm lo/ạn đòi bồi thường. Tôi lên tiếng: "Còn mơ tiền à? Con bà bị m/a ám rồi." Người phụ nữ phun nước bọt vào mặt tôi: "Ái chà! Mày nguyền rủa ai đấy!" Nhưng bà ta không biết, tôi là Trần Ngải - một người đi âm, không bao giờ nhìn nhầm. Cả toa tàu gần như không ai sống sót vì chuyện này.