Tôi là một nhập liệm sư, nhưng tôi có một bí mật - tôi có thể nghe được suy nghĩ của tử thi. Hôm nay đưa đến là một thiếu gia nhà giàu, ch*t vì t/ai n/ạn giao thông. Vừa cầm cọ trang điểm lên, tôi đã nghe thấy hắn gào thét trong đầu: "Đừng dùng kem nền đó! Loại này dành cho da khô! Tao là da dầu! Bết phấn nhìn x/ấu lắm!"
Tay tôi run lên, suýt nữa đ/âm cọ vào lỗ mũi hắn.
"Ái chà ch*t ti/ệt! Nhẹ tay thôi! Mũi tao phẫu thuật thẩm mỹ tận 38 triệu đấy!"
Tôi hít một hơi sâu, thầm đáp trong đầu: "Im đi, không tao vẽ cho cái kiểu trang điểm Như Hoa bây giờ."
Tử thi lập tức im bặt, một lúc sau mới ấm ức nói: "Cái này... giúp tao format điện thoại được không? Lịch sử trình duyệt kinh lắm, sợ mẹ tao thấy được lại đem tro tao rải mất."
Tôi bật cười: "Đại ca, ch*t rồi còn quan tâm chuyện đó?"
"Ch*t cũng phải giữ thanh danh chứ! Làm ơn đi, mật khẩu là sinh nhật bạn gái cũ 980912."
Để được yên thân, tôi lén format điện thoại cho hắn.
Kết quả ở đám tang, người được gọi là "bạn gái cũ" kia - cũng chính là kẻ th/ù của tôi - khóc nức nở tuyên bố đang mang th/ai đứa con của hắn.
Th* th/ể thiếu gia trong qu/an t/ài gào thét đi/ên cuồ/ng: "Xạo l**! Tao là gay! Tao thích phù rể kia kìa!"
Tôi nhìn người phụ nữ đang khóc lóc thảm thiết, lại nhìn chàng phù rể mặt mày ngơ ngác, khóe miệng nhếch lên không kiềm được.
Quả dưa này chín mọng, và chỉ mình tôi được thưởng thức.
Tôi hắng giọng, cầm micro lên: "Mọi người ơi, người đã khuất có lời nhắn gửi..."