Ta là kế thất của Trấn Bắc Hầu, cả kinh thành đều bảo ta tâm địa đ/ộc á/c. Đúng vậy, ta chính là đến đây để làm một người mẹ kế gian á/c. Ta muốn nuôi nấng cái nhóc con trái mắt ấy thành kẻ bất tài, để con trai ruột của ta kế thừa tước vị. Nhưng đứa nhỏ này sao lại khác xa những gì ta tưởng tượng? Cho nó ăn cơm thiu, nó lại cung kính nói: "Cám ơn mẫu thân đã dạy con tiết kiệm.". C/ắt giảm lương bổng hàng tháng, nó quay ra phố viết thư thuê ki/ếm bạc m/ua trâm cài tặng ta. Định đẩy nó vào doanh trại chịu khổ, ai ngờ lập chiến công về, việc đầu tiên là quỳ trước mặt ta: "Mẫu thân, con trai đã giành cho người cáo mệnh phẩm.". Con trai ruột ta bên cạnh sốt ruột nhảy chân sáo: "Ca ca! Đó vốn là việc của em mà!"