Vừa bước vào nhà sau giờ làm, tôi đã nhận được tin vui: chị gái sắp dắt người yêu về ra mắt gia đình. Vị anh rể tương lai tặng bố mẹ những món quà đắt tiền, đến lượt tôi lại dúi vào tay một đôi găng tay vệ sinh.
"Bảo mẫu dùng lau dọn cho tiện, coi như chút tấm lòng của anh."
Bảo mẫu? Tôi vừa định mở miệng giải thích, chị gái đã nhanh nhảu cư/ớp lời: "Anh yêu chu đáo quá! Cảm ơn anh nhé!"
Đang ngơ ngác, mẹ kéo tôi vào bếp. "Tiểu Huyên vào đây nấu nướng đi, hôm nay con rể quý đến nhà, phải làm cả mâm cỗ đãi khách mới được."
Từ phòng khách vọng ra giọng nói đầy trịch thượng của anh rể tương lai với bố: "Bảo mẫu nhà này tính khí hơi lỳ đấy, phải đào tạo lại cho biết phép tắc chứ không được thế này."
Mẹ nắm ch/ặt cánh tay tôi thì thào: "Giờ mai mối toàn con một tìm con một, nhà anh ấy đ/ộc đinh nên mẹ bảo chị con là con một rồi." Rồi bà nhét khăn lau vào tay tôi: "Nhớ kỹ, từ giờ trở đi con là người giúp việc trong nhà này."
Tôi đặt khăn xuống bàn, nhếch mép cười. Nếu tôi chỉ là bảo mẫu, vậy cả nhà họ đang sống trong căn nhà của bảo mẫu thì... thật là vô lý nhỉ?