Năm đó nghèo nhất đời, tôi nhận 5 triệu của Sở Hoài, làm người thay thế cho ánh trăng trắng của hắn.
Tôi há hốc mồm:
"Cái đếch gì thế bác? Tiền thật cho em đấy à?"
Hắn nhìn tôi đầy gh/ê t/ởm: "Nhận rõ thân phận đi, cô ấy chưa bao giờ nói năng thô lỗ thế này."
Tôi: "?"
"Mày cứ thế này là tao trừ tiền đấy."
Sợ tiền không yên, tôi dắt Sở Hoài về quê gốc Đông Bắc.
Ánh trăng trắng từ nước ngoài về, gọi điện giọng kiêu ngạo:
"Đuổi hết mấy đồ nhái lăng nhăng đó đi, tôi không muốn nhìn thấy."
Sở Hoài đang cưỡi cổ con lợn bị đ/âm một nhát vào cổ chưa ch*t hẳn, chạy lo/ạn khắp làng: "Bận lắm, có rảnh đâu mà!"