Trước khi gả vào Đông Cung, ta đã lén nuôi một nhân tình ở Giang Nam sau lưng Thái Tử. Người tình ấy vai rộng eo thon, trên giường lại càng hăng hái. Chỉ có một điểm trừ, đó là hắn quá khoác lác. Rõ ràng chỉ là một gã thô lỗ nơi thôn dã, nhưng khi nói đến những bảo vật hoàng thất, hắn lại tỏ vẻ kh/inh thường. Hắn bảo trà vân vụ chuyên cung tiến hoàng tộc giống như nước vo gạo, toàn dùng để cho trâu uống. Những viên hồng ngọc giá trị ngang thành trì, hắn đều dùng làm bi chơi. Đến khi ta muốn chia tay, hắn vẫn còn khoác lác. Quỳ bên cạnh ta, ôm ch/ặt đôi chân mà nài nỉ: "Vĩ Vĩ, đừng đi, ta sẽ cho nàng làm Thái tử phi!" Ta trừng mắt: "Chức vị Thái tử phi ấy, ta còn chẳng thèm!" Hắn sửng sốt, lẩm bẩm: "Vĩ Vĩ, sao nàng còn khoác lác hơn cả ta nữa?" Sau này khi ta nhập cung, nghe nói trong lòng Thái Tử đã có bạch nguyệt quang. Dù mất trí nhớ, hắn vẫn giữ mình như ngọc. Thái Tử lạnh lùng nói với ta: "Cô không yêu cô, đừng có kỳ vọng gì nơi cô." Ta nhìn gương mặt quen thuộc ấy, chớp chớp mắt. Mãi đến khi hắn ngồi xổm dưới đất rửa chân cho ta, vẫn ngốc nghếch hỏi: "Sao có chuyện này nhỉ? Tại sao ta chăm sóc nàng thành thạo đến thế!"