Ngô Lương lừa tôi ly hôn giả. Tôi tình cờ thấy hắn ôm một người phụ nữ trong trung tâm thương mại. Cử chỉ thân mật đến chói mắt. Bụng cô ta hơi nhô lên, bên cạnh còn dắt theo một cậu bé bảo bối như búp bê. Mắt đỏ ngầu, tôi lao tới gào thét:
- Ngô Lương! Con này là ai?
Ngô Lương vội vàng che chắn cho người phụ nữ sau lưng, chau mày giọng băng giá:
- Diệp Đồng! Mày gây rối đủ chưa? Tao với mày ly hôn từ lâu rồi, đừng có làm trò cười ở đây!
Vừa dứt lời, người phụ nữ giơ tay t/át tôi một cái đ/á/nh bốp. Cô ta rút giấy đăng ký kết hôn từ túi xách lên giọng kh/inh bỉ:
- Tôi là Trương Thiến, vợ chồng hợp pháp với Ngô Lương, nhà cửa đàng hoàng con cái đề huề. Còn mày là thứ gì?
- Đồ bị đuổi ra đường mà cũng dám đến đây phá đám?
Ánh mắt người qua đường như nghìn mũi kim đ/âm vào người, những tiếng bàn tán xì xào lọt vào tai. Ngô Lương đứng im bên cạnh, lạnh lùng quay mặt đi làm ngơ.
Tôi như rơi vào hố băng. Hóa ra cái gọi là ly hôn giả, từ đầu đã là trò l/ừa đ/ảo. Bao năm dốc lòng dốc sức. Cuối cùng, tôi mới là kẻ thứ ba bị người đời kh/inh rẻ!
Đã vậy thì đừng trách tôi trả đũa tà/n nh/ẫn!
Tôi ôm mặt từ từ ngẩng đầu, từng chữ như đóng đinh:
- Những gì các người n/ợ tôi, tôi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời!