Ta là con cửu vĩ hồ lười biếng nhất yêu tộc, kẻ khác bận rộn hút tinh khí khắp nơi, còn ta ngay cả việc hóa hình cũng lười biếng chẳng thèm. Yêu vương thực sự không nhìn nổi, một cước đ/á ta xuống nhân gian, thành công chúa hòa thân gả về Bắc Cảnh. Tương truyền quân vương Bắc Cảnh là quái vật mang huyết mạch thiên lang. Hắn m/áu lạnh t/àn b/ạo, căn bản không coi đàn bà là người, có thể x/é x/á/c người sống. Mụ nhũ mẫu hộ tống vừa khóc vừa nhét cho ta lọ kim sang dược: "Công chúa, đêm qua đại vương phát tác, đồ đạc trong phòng đều đ/ập nát hết rồi..." Nghe lời than khóc của bà ta, vốn dìu dặt uể oải bỗng chốc ta bừng tỉnh hẳn. Giữa đêm khuya thanh vắng mà còn tràn trề sinh lực thế này? Chẳng phải nghĩa là ta có thể dễ dàng tiếp nhận ng/uồn tinh khí bất tận sao?! Đêm đó, đối diện vị quân vương Bắc Cảnh hai mắt đỏ ngầu, ta mở cửa nghênh tiếp hắn mà không chút sợ hãi!