Ta từng là Hoa Khôi đa tình nhất Vân Châu thành, từng cùng hơn trăm nho sinh thề nguyền chung thân. Thế nhưng, bọn họ cầm bạc của ta lên kinh thành rồi đều biệt tăm. Suốt mười năm trời, chẳng một tên nào đỗ đạt trở về cưới ta. Ta không khỏi thầm nghĩ: "Lẽ nào ánh mắt lão nương ta tệ đến thế? Đến một đứa thi đỗ cũng không có?"
Về sau, mụ tú bà chê ta già nua, có Hoa Khôi mới liền định b/án ta cho lão viên ngoại tám mươi tuổi làm thiếp. Ta gi*t ch*t cây tiền của mụ, phóng hỏa th/iêu rụi lầu xanh, rồi lên thuyền thẳng tiến kinh thành. Hỡi các nho sinh, run lên đi! Mẹ chủ n/ợ của các ngươi đây rồi!