Năm đó trời làm đói kém, mấy chục cô gái chùa khoác áo cà sa mở cửa tiếp khách. Bọn quyền quý xem chúng ta như cỏ rác, giỡn mặt trong lòng bàn tay. Cho đến khi tôi gặp Thẩm Nghiệm Thu, hắn nói sẽ đưa tôi đi. Tôi đưa cho hắn mấy mảnh bạc vụn dành dụm từ việc tiếp khách, tiễn hắn lên kinh ứng thí. Nhưng rồi đợi đến tin hắn đỗ cao rồi cưới con gái tri phủ. Tôi đành chấp nhận số phận, nhưng bạn thân trong phòng khuê một tay phóng hỏa th/iêu rụi chùa Diệu Hương. 'Khóc lóc gì nữa? Đi tìm hắn! Thiến đi!'