Ta bị b/án vào phủ Quý làm dâu xua tà, kết hôn âm phủ với đại công tử sắp ch*t. Mẹ già họ Quý dặn: "Nếu không muốn bị ch/ôn sống theo, hãy tìm cách mang th/ai với đại công tử."
Sợ ch*t, ta đành đưa móng vuốt m/a q/uỷ hướng về Quý Tử Ngọc - kẻ chỉ còn thoi thóp hơi tàn. Vừa lẩm bẩm xin lỗi, ta vừa cởi áo hắn và mình.
Hắn mặt đỏ bừng, quát ta là l/ưu m/a/nh. Ta cũng đành cam chịu, ta phải sống cơ mà! Bất chấp dòng lệ hắn, ta chuẩn bị làm chuyện đồi bại.
Đột nhiên Quý Tử Ngọc hét lên: "Giữ thân thể thanh bạch trần gian!" rồi duỗi thẳng chân, tắt thở.
Ta sững sờ, ngẩng đầu chạm mắt h/ồn m/a vừa thoát x/á/c của hắn.
Ta: "Ngươi vội đầu th/ai lắm hả!?"
Hắn: "???"
Không rảnh trò chuyện, ta nhanh tay hành động trên thân thể đang ng/uội dần của hắn. Trước mặt tên m/a xó này, ta tiếp tục làm những việc ô nhục với x/á/c ch*t.
Hắn gào thét: "Ngươi là thú vật sao? Buông tha th* th/ể ta 💀!"
Ta bĩu môi: Phải tranh thủ lúc x/á/c 💀 chưa lạnh hẳn chứ!
Nhưng một lần không đủ mang th/ai, mà ta thì không muốn ch*t. Ta đành đưa bàn tay tội lỗi hướng về h/ồn m/a hắn.
Hắn khóc sướt mướt: "X/á/c ch*t đã đành, m/a ngươi cũng không buông tha!"
Ta nhún vai: "Chuyện nhỏ!"