Tôi và anh trai nuôi yêu nhau suốt sáu mươi năm.
Trước lúc lâm chung, tôi hỏi anh có hối h/ận không.
Có hối h/ận vì bị người thân phản bội, bạn bè xa lánh chỉ để được ở bên tôi.
Lâm Tự chỉ im lặng nhìn tôi, cho đến khi qu/a đ/ời vẫn không cho tôi một câu trả lời.
Tôi nghĩ anh ấy hối h/ận rồi.
Nếu không phải vì tôi, anh đã không đến nỗi què một chân, bị người đời chê cười thương hại.
Sau khi đám tang kết thúc, tôi ôm hũ tro cốt của Lâm Tự, trong nhà vặn mở bình ga.
Mở mắt lần nữa, tôi quay trở lại tuổi mười tám.
Quay về tuổi mười tám khi mọi thứ vẫn chưa bắt đầu.