Gặp mặt bảy lần, bảy người đàn ông đều bỏ chạy. Không phải chê tôi x/ấu xí, không phải chê tôi nghèo khó, mà là tất cả đều đuổi theo cư/ớp mất một người - chị họ Hàn Tuyết Oanh của tôi. Người xem mắt thứ tám lúc nửa đêm nhắn tin cho tôi: "Chị họ em có số liên lạc của tất cả đối tượng em từng xem mặt à? Chị ấy chủ động kết bạn với anh." Kèm theo một tấm ảnh chụp màn hình. Trong ảnh, chị họ viết nguyên văn: "Nói cho anh biết này, em họ tôi có tiền sử t/âm th/ần, nhà giấu kín đấy, anh cẩn thận nhé." Tôi thức trắng đêm hỏi bảy người trước, từng chữ giống hệt, bảy lần gửi hàng loạt. Tôi lưu ảnh lại, không lên tiếng. Bữa tiệc gia đình ngày Quốc khánh, chị ấy dắt người xem mắt thứ sáu của tôi bước vào, cả bàn họ hàng đứng dậy vỗ tay. Dì vỗ tay tôi thở dài: "Đào Đào, cháu phải học hỏi chị họ nhiều vào, xem người ta chọn đàn ông giỏi thế nào." Tôi tủm tỉm gật đầu: "Đúng là nên học hỏi thật." Rồi cầm ly rư/ợu đứng dậy: "Chị, hôm nay trước mặt cả nhà, em có việc muốn hỏi." "Cái tin nhắn chị gửi cho bảy người đó, là chị dùng template sẵn hay mỗi lần tự gõ tay vậy?" Cả bàn yên lặng.