Để có chỗ học yên tĩnh, tôi đã bỏ ra một khoản tiền lớn cải tạo căn hộ trung tâm thành phòng tự học riêng. Kỳ nghỉ lễ 1/5 trở về, tôi bất ngờ thấy trước cửa phòng tự học chật cứng học sinh cấp ba, trên tay ôm khư khư bộ sách "5 Năm 3 Sim". Vừa định dùng vân tay mở khóa, một cô bé chộp lấy tay tôi: "Cô không biết quy củ à? Chị quản lý đã nói, kỳ nghỉ lễ này mở cửa miễn phí cho học sinh ôn thi đại học, nhưng số lượng có hạn, muốn vào phải nộp phí trà nước 500 tệ!" Tôi nhíu mày, lập tức gọi cho bạn trai Hạ Trừng: "Anh cho người khác mượn nhà em à?" Giọng anh ta ngập ngừng: "Giao Giao sắp tốt nghiệp cần làm dự án cộng đồng để làm đẹp hồ sơ, anh đưa mật khẩu cho em ấy... Em đang công tác xa, nghỉ lễ cũng không về, cho mượn tạm có sao đâu?" Nhìn chiếc sofa 30.000 tệ trong phòng chất đầy đồ ăn vặt, nước sốt rớt lên thảm, m/áu nóng dồn lên đỉnh đầu. Đang định lên tiếng, Bạch Giao Giao tự xưng là bà chủ bước ra: "Phụ huynh này, có trả tiền tôi cũng không cho vào. Ở đây chỉ tiếp người có văn hóa, người chen ngang như bà thì cút ngay." Tôi bật cười. Dùng đất của tôi ki/ếm tiền, còn dám đuổi chủ nhà? Để xem lúc cảnh sát đến cúp điện ngắt mạng, bà chủ này còn cười nổi không.