Ngày Chu Nghiễn theo thuyền ra khơi, cả bến Lưu Gia đều ngóng chờ gió đông. Chỉ có ta, trước điện Thiên Phi, gi/ật bỏ chiếc đèn quy phàm của hắn. Hôm qua hắn cưới Lục Uyển Thanh, hôm nay lại còn bắt ta giữ cửa hàng thay hắn ba năm. Hắn nói: "A Ninh, họ Lục có gia thế, ngươi có tay nghề, mượn danh nàng là vì đại cục." Nhưng hắn quên rằng, sổ ghi chép thuyền của họ Thẩm từng trang đều do ta chép tay. Thái Thương nhục tùng cần đun bao lâu, vịt tẩm rư/ợu ủ đến khi nào, ngày nào dán bùa hộ lương lên thuyền, không ai rõ hơn ta. Ta ném chiếc đèn xuống dòng triều. "Chu Nghiễn, gió đông đưa thuyền." "Chẳng đưa người cũ."