Lần cuối cùng đến thắp hương cho thanh mai trúc mã mất sớm. Phía sau lưng bỗng vang lên giọng điệu bất cần đời của hắn: "Trương Thiết Trụ, tiểu gia ta phúc lớn mạng lớn, vẫn chưa ch*t đâu nhé." Tôi ngẩn người một lúc, không quay đầu lại, chỉ nghĩ mình gặp m/a. Cho đến khi hắn cười tươi đi vòng ra trước mặt, đưa cho tôi một chiếc trâm ngọc trắng: "Quà tặng cập kê, không muộn chứ?" Tôi nắm ch/ặt chiếc trâm, kìm nén nước mắt, gượng cười với hắn: "Tạ Thúy Hoa, không muộn, không muộn đâu." Hắn có thể sống sót, đã là món quà tuyệt vời nhất. Quay người rời đi, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Bởi hắn không biết, ngày mai ta sẽ phải nhập cung làm phi.