Vị hôn phu của ta vì c/ứu nữ tướng dưới trướng mà ch*t. Cùng năm đó tháng Chạp, một đứa trẻ mồ côi năm tuổi được đưa vào phủ. Chính là đứa con của hắn và nữ tướng kia. Còn ta, là vị hôn thê của hắn. Người đời tưởng ta sẽ h/ận đứa trẻ ấy hoặc vứt bỏ nó như đôi giày rá/ch. Nhưng Tạ Tân Độ năm tuổi nắm ch/ặt ngón tay ta, ánh mắt ngấn lệ nhìn ta. Mười lăm tuổi, hắn lén hôn lên má ta trong sự ngượng ngùng. Mười tám tuổi, hắn phong Lang Cư Tư. Ngày đại hôn, hắn chặn xe hoa của ta, cưỡng đoạt ta. Khi cả hai mê muội trong nụ hôn, hắn khóc hỏi: "Con có giống hắn không?" Khi hiểu ra hắn đang nói về ai, ta ngẩng đầu hôn khô nước mắt: "Không giống. Con yêu ta hơn hắn nhiều."