Mùa thu năm ấy, sư phụ nhận một chuyến âm binh, đưa th* th/ể một ông trùm ngành than ch*t oan ở vùng duyên hải về huyệt tổ tại Tây Hồ. Nhưng x/á/c ch*t chân không chạm đất, đeo trên lưng lại nặng trịch như khối sắt. Đêm đó tôi thức giấc, sờ vào cổ chân tử thi - da thịt mềm mại, mạch vẫn còn đ/ập. Sư phụ hút th/uốc lào chẳng thèm nhìn, chỉ bảo: "Cầm tiền mạng của người ta thì sống cũng như ch*t." Tôi gi/ật phăng tấm vải trắng phủ mặt tử thi. Gương mặt ấy bị khâu kín mít miệng bằng chỉ vàng, đôi mắt kinh hãi đang trừng trừng nhìn tôi.