Ta vốn sĩ diện, lại sinh ra trong thế gia chuyên về cổ đ/ộc. Vì muốn nói ra cho oai, ta đành nói dối rằng mình là thần y, chuyên trị các chứng nan y trong thiên hạ. Vương gia nghe danh ta, trọng kim mời ta vào phủ chữa b/ệnh cho thế tử ốm yếu, và hứa rằng: "Nếu ngươi chữa khỏi thế tử, bổn vương sẽ phong cho ngươi danh hiệu đệ nhất nữ thần y Giang Nam." Tham hư danh, ta đành liều mình nhận lời. Nhưng ta chỉ biết hạ đ/ộc, chứ không biết c/ứu người. Suốt đêm bày ra một đống kịch đ/ộc đ/ộc môn, mong tìm được dược tính nào tương khắc có thể giúp hắn kéo dài mạng sống. Nào ngờ vừa cho uống vào, thế tử liền ộc ra một ngụm m/áu tươi. "Dám hỏi thần y, sư tòng phần m/ộ nào?"