Ngày Bùi Tri Dục bị hạ dược, chẳng may xông vào phòng ta. Chàng vốn dịu dàng đoan chính, tính tình lại cổ hủ giữ khuôn phép, dù bị d/ục v/ọng hành hạ đến r/un r/ẩy cả người, cũng không chịu mở miệng c/ầu x/in ta giúp đỡ. Chỉ biết nhắm nghiền mắt, thở dốc mà rằng: "Đại Ninh muội muội có thể tránh đi một chút được chăng..." Ta xưa nay vốn ngoan ngoãn. Liền lập tức nghe lời khóa ch/ặt cửa phòng. Bưng ghế ngồi xuống, ta nâng chén trà, cười híp mắt bảo: "Đại ca ca cứ bắt đầu đi, nơi này không có người khác đâu!" Kể từ ngày đó. Gặp ai ta cũng nói mình thích màu hồng.