Đêm tân hôn, phu quân bế về con gái của ngoại thất, muốn ba người cùng chung gối chăn. Thiếp thân lại thấy mừng thầm. Nếu đại công tử phủ Bá tước không bị tổn thương nơi hạ bộ, thì sao tới lượt một kẻ chăn ngựa như ta? Nhạc Lâm nói chàng đã không thể sinh dưỡng, bắt ta phải coi Yên Nương như con đích xuất mà dạy bảo. Ta vâng lời làm theo. Cho Yên Nương học văn luyện võ, quán xuyến việc đời. Dạy nàng bước chân vào quan trường, làm quan lớn, tự mình làm chủ. Sau này lại chiêu m/ộ hai ba vị phu quân hiền thục về ở rể. Thế nhưng ngày Yên Nương phá lệ tham gia khoa cử, Nhạc Lâm đột ngột đòi hưu thê để cưới vợ khác. "Bệ/nh của ta đã khỏi, vẫn muốn cùng người thương nối dõi tông đường." Ta mỉm cười. Điều ta chờ đợi chính là ngày này.