Năm lên năm, ta chê cười đệ đệ của Tạ Thanh Từ nhà bên rằng nhỏ bé. Khiến hắn tức gi/ận đến mức ba ngày chẳng chịu dùng bữa. Đến lúc trưởng thành, Tạ Thanh Từ vì muốn chứng minh bản thân, liền rước ta về dinh. Nến đỏ đã ch/áy quá nửa, thân x/á/c ta như muốn rời ra từng mảnh, hắn vẫn chẳng chịu buông tha. Không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, ta giáng cho hắn một bạt tai. "Ngươi có phiền hay không hả! Sống được thì sống, không được thì cút!" Hắn hung thần á/c sát ngồi dậy, gi/ận dữ một hồi rồi lại thôi. "Đồ trời đ/á/nh kia, ta biết ngay mà, nàng vẫn còn chê bai ta!" "Thôi bỏ đi, tay nàng có đ/au không?"