Năm 1990. Mẹ tổ chức hôn lễ lần thứ 5, tôi làm phù dâu nhí. Trần Bắc Hà bất ngờ xông lên bục làm lễ. Cậu ta cư/ớp lấy chiếc nhẫn mẹ chuẩn bị trao, nuốt chửng vào bụng trong một hơi. Tôi tức gi/ận cầm hộp nhẫn ném vào người cậu ta, cùng em trai lao tới. Trần Bắc Hà 12 tuổi có sức lực rất lớn, đ/è tôi và em trai xuống đất mà đ/á/nh. Mẹ và người cha thứ 5 vội vàng can ngăn: "Đừng đ/á/nh nữa, đừng đ/á/nh nữa, ba đứa sau này là người một nhà cả mà." Trần Bắc Hà túm tóc hai chị em tôi, không chút do dự đ/ập đầu chúng tôi vào nhau. "Phì, ông đây với hai người, đời này kiếp này không bao giờ là người một nhà!"