Gia huynh là thủ phụ đương triều, nắm giữ triều chính. Bản cung cậy vào thế lực của huynh trưởng mà đăng ngôi hoàng hậu, đ/ộc chiếm hậu cung. Cho đến hai năm sau, bản cung mới hay biết mình chẳng phải ruột thịt của huynh trưởng, mà là kết quả của mối tư tình giữa mẫu thân và kẻ ngoại tộc. Bản cung hổ thẹn không dám đối diện cùng huynh trưởng, chẳng dám cậy nhờ thế lực của người mà làm càn nữa. Vài ngày sau tại cung yến, tân phi của hoàng thượng thấy bản cung nhẫn nhịn, cố ý xô bản cung xuống nước. Trong cơn hỗn lo/ạn, một đôi cánh tay rắn chắc ôm lấy eo, kéo bản cung từ dưới nước lên. Bản cung đẫm lệ ngước mắt nhìn, thấy huynh trưởng vốn đã xa cách nhiều ngày, giữa chốn đông người mà bế bổng bản cung lên. Đôi môi ẩm ướt của người lướt qua bên tai, khẽ thở dài: "Đã sớm khuyên muội đừng gả vào cung, sao muội cứ mãi không nghe lời?"