Bố tôi gửi tin nhắn thoại đầy phấn khích vào nhóm chat gia đình: "Bố quyết định rồi, sẽ đi đăng ký kết hôn với cô Lâm! Cô ấy chăm sóc bố bấy lâu nay, bố phải cho cô ấy một danh phận!" Họ hàng thi nhau thả tim, khen bố tôi già rồi mà có người bầu bạn là phúc lớn, rồi tag tôi vào bảo: "Là con gái thì phải ủng hộ chứ!" Kiếp trước, chính trong tiếng "chúc phúc" đó, tôi đã kịch liệt phản đối. Mối qu/an h/ệ giữa tôi và bố ngày càng căng thẳng, cuối cùng thì hoàn toàn xa cách. Kết quả là bảo mẫu Lâm cuỗm sạch tài sản, còn đ/âm ch*t tôi ở ngã tư trong đêm mưa. Khi linh h/ồn phiêu dạt, tôi nhìn thấy cô Lâm cười nói với bố tôi: "Lão già, cuối cùng ông cũng chịu đổi tên sổ đỏ thành tên tôi rồi." Sống lại đúng ngày bố đỏ mặt hỏi ý kiến tôi. Tôi mỉm cười nói: "Tốt quá bố ơi! Con giơ hai tay tán thành. Chúc hai người hạnh phúc!" Mười phút sau, cô Lâm gọi điện tới, giọng lần đầu tiên có chút hoảng lo/ạn: "Tiểu Nhã này, tài khoản lương hưu của bố cháu... sao lại không có tiền?"