Tôi đã quay trở lại năm 18 tuổi. Trong căn phòng trọ tối tăm chật hẹp, Cố Hoài Sinh nói: "Người em ướt hết rồi, đi tắm rửa rồi mặc tạm đồ khô của anh đi." "Tranh thủ lúc đó, anh sẽ sấy khô quần áo giúp em." Kiếp trước, tôi đã tin anh ta. Để rồi khi tắm xong, tôi khoác chiếc áo sơ mi của anh ta bước ra ngoài. Căn phòng nhỏ chật cứng bạn học. Họ cười nhạo tôi không kiêng dè. "Hoa khôi học đường chân trắng thật đấy, hóa ra là muốn quyến rũ anh Cố để đi đường tắt à." "Giả vờ thanh cao cái gì, 100 đồng đi theo tôi được không?" ... Quỹ đạo cuộc đời tôi từ đó thay đổi hoàn toàn. Còn bây giờ. Cánh cửa phòng phía sau vừa khép lại. Tôi tháo cặp kính gọng đen, ngước đôi mắt mơ màng nhìn Cố Hoài Sinh. Tôi khoác lấy cánh tay anh, thổi hơi vào tai anh. "Cố Hoài Sinh, hay là... anh đi tắm trước đi, được không?"