Tại buổi săn thu, ta bất ngờ ngã ngựa, may nhờ Tam hoàng tử ra tay c/ứu giúp. Song, chàng vì thế mà bị thương ở cánh tay. Hậu quả là khi tỷ tỷ gặp thích khách, chàng không thể kịp thời che chở, để tỷ tỷ được Thái tử c/ứu mạng. Sau đó, ta được ban hôn cho Tam hoàng tử. Lúc ấy, ta đâu hay biết chàng đã sớm đem lòng si mê tỷ tỷ, tâm ý chỉ muốn cưới nàng làm chính phi. Sau khi thành thân, ta vô tình thấu tỏ tâm tư của chàng, thì chàng lại quay sang oán trách ta lòng dạ thâm sâu: “Nếu ngày đó ngươi không mặc y phục cưỡi ngựa của Vãn Du, sao ta có thể nhận nhầm ngươi là nàng mà ra tay c/ứu giúp.” “Người ta đáng lẽ phải c/ứu là nàng ấy.” “Sớm biết thuở ấy, ta tuyệt đối sẽ không c/ứu lấy ngươi.” Nay, ta đã trở lại ngày săn thu ấy, tỷ tỷ mời ta cùng đi săn cáo. Ta thẳng thừng từ chối: “Chẳng cần đâu tỷ tỷ, ta không đi nữa. Nếu tỷ muốn đi, có thể thử sang phía Tây xem sao, biết đâu sẽ có bất ngờ ngoài ý muốn.”