Vào tháng thứ ba kể từ khi tôi giả làm gái ngoan để hẹn hò với thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh, tôi đã lộ tẩy. Nguyên do là anh ấy đưa tôi về nhà ra mắt người lớn. Tôi mặc chiếc váy liền thân màu trắng tinh khôi, trên mặt treo nụ cười đáng thương đầy vẻ yếu đuối. Đang mơ mộng về viễn cảnh sắp được gả vào hào môn, thì người chú đang ngồi ở vị trí chủ tọa nhìn thấy tôi, đồng tử đột ngột co rút, đ/ập bàn đứng dậy: "Sao cháu lại có thể qua lại với loại phụ nữ không đứng đắn này? Cháu có biết quá khứ của cô ta không? Hai tháng trước, chú từng gặp cô ta ở quán karaoke thương mại!" Thế giới thật nhỏ bé, tôi lại gặp phải người quen cũ. Giấc mộng hào môn tan vỡ. Tôi vừa rơi nước mắt vừa thú nhận với Lục Dữ Niên: "Xin lỗi anh, trước giờ em vẫn luôn giấu anh. Thật ra, trước đây lúc làm ở quán karaoke, em từng tiếp... chú của anh..."