Sống một mình trong nghĩa trang đã 7 năm, m/ộ phần bên cạnh bỗng có người mới đến. Đó là một nhóc con trông rất ngông nghênh. Trên bia m/ộ không có tên tuổi, cũng chẳng có người ký tên. Thấy thằng bé đáng thương, tôi định báo mộng cho mẹ, bảo bà lần tới ghé thăm thì mang cho nhóc ít đồ chơi. Không ngờ, mộng chưa kịp gửi đi thì mẹ đã tới thật. Bà mang cho tôi một đống đồ ăn vặt, nhưng lại mang cho nhóc con kia 3 cuốn sách bài tập bổ trợ. ... Đêm đó, trăng treo đầu cành. Lần đầu tiên nhóc con không ra ngoài tắm trăng. Trong nghĩa trang chỉ còn vang vọng tiếng khóc tuyệt vọng của thằng bé: "Đề này là đứa nào ra vậy?!! Trồng cây thì cứ trồng đi, tại sao lại trồng lẫn lộn cây liễu với cây dương? Trồng lẫn thì thôi đi, tại sao lại bắt tôi tính xem phải trồng bao nhiêu cây chứ?"