Nhà ta có ba chị em, người nào người nấy đều xinh đẹp tuyệt trần. Đến kỳ nghị thân, ngưỡng cửa nhà ta suýt chút nữa bị người tới cầu hôn giẫm nát. Ngay cả đương kim Thánh thượng cũng nhúng tay vào, truyền chỉ nhất định phải chọn một người gả cho Đại tướng quân Tạ Uyên. Phụ thân và mẫu thân than ngắn thở dài. Hai vị tỷ tỷ nhìn nhau không nói nên lời, ta liền đứng ra, vẻ mặt đầy nghĩa khí: "Có chi mà phải lo? Gả cho tướng quân oai phong biết bao, lại còn được cưỡi ngựa lớn! Nếu các tỷ không gả, thì để ta gả." Về sau, Tạ Uyên giam ta trong lòng, hết lần này tới lần khác dỗ dành: "Miên Miên lười biếng, sao đêm nay lại không chịu cưỡi ngựa lớn nữa rồi?"